Bài thơ: Đời người nông dân - Tác giả: Thiên Gia Bảo

2018-09-24 16:21:56

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Được mùa giá rẻ như cho

Đến khi đắt đỏ lại lo mất mùa

Bần nông khổ cực dư thừa

Quanh năm dãi nắng dầm mưa giữa trời...

 

Gà gáy đã phải dậy rồi

Ra đồng cho kịp vụ thời thâm canh

Cố gom góp chút để giành

Nuôi con ăn học trưởng thành khôn ngoan...

 

Xây mái nhà ở cho sang

Để mùa bão lũ kinh hoàng khỏi lo

Hàng trăm thứ việc nhỏ to

Đều trông chờ cả vào kho ruộng vườn...

 

Thu nhập chỉ có một nguồn

Mà chi tiêu cả chặng đường bao la

Nhọc nhằn không quản nhưng mà

Cả đời chắt cóp được là bao nhiêu...!

 

Nông dân tiền mấy khi nhiều

Vài ba trăm triệu là điều trong mơ

Đến khi chân chậm mắt mờ

Của chìm của nổi chỉ là...áo nâu.

 

Theo www.manhmap.com


Xem thêm

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.

Vu Lan về với Mẹ Cha

Vu Lan về với Mẹ Cha. Đừng ra quán nhậu, la cà quán bia. Về nhà nghe Mẹ phân chia. Đứa này lau dọn, đứa kia thịt gà.

Tây Nguyên đại ngàn

Ta lên mây gió đại ngàn. Con sông con suối miên man rì rào. Ta lên rường gỗ non cao. Chim kêu vượn hú chào mào hót ca...

Đến bao giờ?

Mưa mấy ngày..giá cà trôi theo nước, đến mùa mưa chắc còn được chục ngàn. Người Nông dân đâu chỉ có mùa màng, mà sau lưng còn ngân hàng đòi nợ.

Cà phê đi theo gió

Vẫn nghĩ rằng thiên tai mình đã biết. Có thắng thua có mất mát bội phần. Nhưng một khi nghèo khổ lại túng bần. Thì nông dân còn chi nông dân hỡi.

Quê hương gọi ta về

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi. Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu. Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu. Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

Nhớ làng xưa

Tôi nhớ làng tôi, nhớ rất nhiều. Con tim da diết biết bao nhiêu. Tâm tư nhớ lại thời niên thiếu. Hình ảnh bà con nội ngoại yêu

Chiều nay bão về

Bão số 3 đã qua đi, kéo theo bao nhiêu mất mát về người và tài sản. Biết bao gia đình đang hạnh phúc bỗng chốc trở nên tan tác, chia li.

Miền Trung mùa nước lũ

Có ai ghé miền Trung mùa nước lũ? Mắt chỉ nhìn cũng đủ khóc thương rồi. Vật, cây, lá, nhà khắp nơi trôi nổi. Người chết chìm vô tội lắm... Trời ơi!