Bài thơ lãng mạn về hoa Tigon

2018-12-26 17:02:45

Hai sắc hoa ti gôn
 
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn 

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn 
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc 
Tôi chờ người đến với yêu đương 

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng 
Dải đường xa vút bóng chiều phong 
Và phương trời thẳm mờ sương cát 
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng 

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi 
Thở dài trong lúc thấy tôi vui 
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ 
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi 

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì 
Cánh hoa tan tác của sinh ly 
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng 
Là chút lòng trong chẳng biến suy 

Đâu biết lần đi một lỡ làng 
Dưới trời đau khổ chết yêu đương 
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm! 
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường 

Từ đấy thu rồi, thu lại thu 
Lòng tôi còn giá đến bao giờ 
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ 
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ 

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời 
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi 
Mà từng thu chết, từng thu chết 
Vẫn giấu trong tim bóng một người 

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết 
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa 
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ 
Và đỏ như màu máu thắm pha 

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi 
Một mùa thu trước rất xa xôi 
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã 
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi 

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ 
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu 
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng 
Người ấy sang sông đứng ngóng đò 

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng 
Trời ơi, người ấy có buồn không? 
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ 
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

Theo vanhoc.xitrum.net


Xem thêm

Nỗi lòng dân mọn - Nguyễn Duy Liêm

Bài thơ do tác giả Nguyễn Duy Liêm viết và gửi về cho Cổng Nông Dân. Một bài thơ mang hướng về miền quê - nơi những người nông dân phải chịu vất vả.

Anh còn nhớ đường về quê

Bao lâu rồi anh còn nhớ con đường, mỗi lần mưa là trơn lầy lấm áo. Khi mùa khô trời lên cao nắng ráo, lớp bụi dày cũng trơn trượt lấm lem...

Miền kí ức Cà Mau - Lâm Bình

Cà Mau ấy! Một phần đời Cha Mẹ. Theo chiến khu xưa lừng lẫy oai hùng. Đất tạc dáng con người thành chiến sỹ. 9 năm trường kỳ nào có xá chi!

Vì đâu ta mãi nghèo

Một là do số cơ hàn, cho nên đời mãi nghèo nàn khổ sai. Nợ nần chất nặng đôi vai, bữa cơm chỉ có ngô khoai rau rừng...

Ra đồng giữa ngọ

Đồng lúa mùa về nặng trĩu bông . Má đào gặp nắng lại càng hồng. Phải đâu đỏ má do vì nắng. Hay đỏ vì do tiếng nói lòng…

Về làng

Dẫu đi cuối đất cùng trời. Về làng ta vẫn là người nhà quê. Vẫn màu cỏ mướt chân đê. Tự thời chân đất nón mê đến giờ.

Chớ coi thường nghề làm nông

Chẳng có nông dân lấy gì ăn vậy bạn? Những thứ họ làm ra trân quý biết nhường nào.Nên sống ở đời đừng so sánh thấp cao, đừng khinh thường những người

Miền Trung ơi

Miền Trung - Nơi người dân liên tục phải gánh chịu những cơn bão. Mất mát, đau thương làm sao nói hết được. Thương lắm miền Trung ơi!

Trốn bão - Diệu Nguyễn

Có đôi lúc chẳng biết trốn vào đâu. Để bình an mỗi khi trời giông bão. Những tháng ngày vì miếng cơm manh áo. Thân đa mang gượng gạo một kiếp người.


Hoi Dap Nha Nong Voi Chuyen Gia