Bài thơ: Nhà nghèo nên em đi làm thuê

2018-11-26 17:16:14

Tác giả: Mây Nguyễn

Em là cô gái nhà quê

Đi ra thành phố làm thuê lấy tiền

Cái nghèo đói khổ triền miên

Nên đành phải chịu luỵ phiền người ta.

 

Vì đâu? Em phải xa nhà

Rời cha bỏ mẹ để ra trường đời

Làm công khổ lắm người ơi

Sáng thì cháo loãng cầm hơi tới chiều.

 

Lương thì chả được bao nhiêu

Đêm nằm thương mẹ mỗi chiều ngóng con

Ai mà chả muốn lầu son

Nhưng đành phải chịu vì con nhà nghèo.

 

Lỡ mang số kiếp bọt bèo

Nên là chẳng dám đua theo mọi người!

Chỉ mong duyên phận mỉm cười

Cho em được sống thảnh thơi an nhàn.

 

Kiếp người có hợp có tan

Trước sau em sẽ về làng quê em

Sống cùng với mẹ bình yên

Quanh năm suốt tháng được bên mẹ hiền!!

 

Theo manhmap.com


Xem thêm

Nỗi lòng dân mọn - Nguyễn Duy Liêm

Bài thơ do tác giả Nguyễn Duy Liêm viết và gửi về cho Cổng Nông Dân. Một bài thơ mang hướng về miền quê - nơi những người nông dân phải chịu vất vả.

Anh còn nhớ đường về quê

Bao lâu rồi anh còn nhớ con đường, mỗi lần mưa là trơn lầy lấm áo. Khi mùa khô trời lên cao nắng ráo, lớp bụi dày cũng trơn trượt lấm lem...

Miền kí ức Cà Mau - Lâm Bình

Cà Mau ấy! Một phần đời Cha Mẹ. Theo chiến khu xưa lừng lẫy oai hùng. Đất tạc dáng con người thành chiến sỹ. 9 năm trường kỳ nào có xá chi!

Vì đâu ta mãi nghèo

Một là do số cơ hàn, cho nên đời mãi nghèo nàn khổ sai. Nợ nần chất nặng đôi vai, bữa cơm chỉ có ngô khoai rau rừng...

Ra đồng giữa ngọ

Đồng lúa mùa về nặng trĩu bông . Má đào gặp nắng lại càng hồng. Phải đâu đỏ má do vì nắng. Hay đỏ vì do tiếng nói lòng…

Về làng

Dẫu đi cuối đất cùng trời. Về làng ta vẫn là người nhà quê. Vẫn màu cỏ mướt chân đê. Tự thời chân đất nón mê đến giờ.

Chớ coi thường nghề làm nông

Chẳng có nông dân lấy gì ăn vậy bạn? Những thứ họ làm ra trân quý biết nhường nào.Nên sống ở đời đừng so sánh thấp cao, đừng khinh thường những người

Miền Trung ơi

Miền Trung - Nơi người dân liên tục phải gánh chịu những cơn bão. Mất mát, đau thương làm sao nói hết được. Thương lắm miền Trung ơi!

Trốn bão - Diệu Nguyễn

Có đôi lúc chẳng biết trốn vào đâu. Để bình an mỗi khi trời giông bão. Những tháng ngày vì miếng cơm manh áo. Thân đa mang gượng gạo một kiếp người.


Hoi Dap Nha Nong Voi Chuyen Gia