Ngày lễ của nông dân

2019-07-11 10:31:23

Khi mọi người đang tưng bừng ngày lễ
Ta vẫn ra vườn như thể chẳng có chi 
Vẫn vác ống trên vai đi tưới như mọi khi
Và trong lòng chẳng có gì vướng bận

Biết rằng đời Nông dân còn đó nhiều lận đận
Gian khổ đã quen rồi, vất vả cũng thường thôi
Nên dù có đổ hàng tấn mồ hôi 
Thì nụ cười trên môi chẳng bao giờ thay đổi

Đã làm nghề Nông đâu có gì phải vội 
Dù có nghèo cũng không phải lỗi của ta
Chỉ là chưa tới lúc cây đâm nhụy trổ hoa
Và tiền tài chưa tìm ra chủ đấy.

Tác giả: Trần Thị Hiếu

Nhằm góp phần tạo sự phong phú cho mục Thơ, hoan nghênh bà con nông dân gửi các tác phẩm thơ, văn của mình sáng tác ở phía dưới bình luận. Chúng tôi sẽ tổng hợp và đăng vào mục Thơ nhà nông.

 


Xem thêm

Thói đời

Sống trên đời đâu phải ai cũng tốt, thiếu chi người giả đội lốt nai. Cứ giả nhân, giả nghĩa ở bên ngoài nhưng mài dao giấu sau lưng người khác.

Chén cơm - chén vàng

Bưng lên một chén cơm vàng, thấy đời dịu ngọt an nhàn biết bao. Nên dù cuộc sống ra sao, hãy luôn trân trọng công lao của mình.

Trung thu nơi miền quê nhỏ

Trung Thu về sao chẳng thấy Trăng đâu, chỉ thấy màu đen sì mây đứng đó. Thấy thương cho đám trẻ con bé nhỏ. Cứ nghiêng nghiêng ngó ngó chiếc đèn lồng.

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.

Vu Lan về với Mẹ Cha

Vu Lan về với Mẹ Cha. Đừng ra quán nhậu, la cà quán bia. Về nhà nghe Mẹ phân chia. Đứa này lau dọn, đứa kia thịt gà.

Tây Nguyên đại ngàn

Ta lên mây gió đại ngàn. Con sông con suối miên man rì rào. Ta lên rường gỗ non cao. Chim kêu vượn hú chào mào hót ca...

Đến bao giờ?

Mưa mấy ngày..giá cà trôi theo nước, đến mùa mưa chắc còn được chục ngàn. Người Nông dân đâu chỉ có mùa màng, mà sau lưng còn ngân hàng đòi nợ.

Cà phê đi theo gió

Vẫn nghĩ rằng thiên tai mình đã biết. Có thắng thua có mất mát bội phần. Nhưng một khi nghèo khổ lại túng bần. Thì nông dân còn chi nông dân hỡi.

Quê hương gọi ta về

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi. Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu. Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu. Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về