Ra đồng giữa ngọ

2019-07-10 16:06:15

Ai xui ra đồng giữa Ngọ 
Tìm cái mênh mang của đất trời 
Sao không gọi thêm người đó 
Hương đồng gió nội vẫn hay chơi…. 

Người ấy dường như tới trước rồi 
Tóc buông nón trắng cứ nhìn thôi 
Lung linh con mắt cười tủm tỉm 
Ra đồng giữa Ngọ với tôi… 

Người ấy đâu rồi chỉ thấy tôi 
Đồng trưa im ắng nắng tinh khôi 
(Biết không ngày ấy thường hai đứa 
Anh nhổ đòng cho chị cắn môi?) 

Tôi thấy bên tôi cả đất tròi 
Ngỡ ngàng cất tiếng gọi: Người ơi! 
Đồng xưa vẫn có người thăm lúa 
(Ngây dai hay sao cứ nhìn trời). 

Trời tuôn nắng lửa, đổ mồ hôi 
Bên ruộng cô em mở miệng cười 
- Dại chi giữa nắng mà cởi nón? 
- Nhớ đồng giữa Ngọ dạo bờ chơi! 

Phải em cô bé của một thời 
Bày trò tinh nghịch hết chịu thôi 
Nhưng từ bữa ấy ngày xa xứ 
Chẳng được ngắm thêm một lần cười? 

Trò chuyện vu vơ với nắng hồng 
Với trời đổ lửa, với hư không 
Tưởng đâu nhung nhớ trào ra hết 
Nhưng chẳng cất lên được tiếng lòng… 

Muốn hỏi bao nhiêu chuyện 
Chuyện ngày xửa ngày xưa… 
(Bao năm rồi chưa nói 
Vẫn giữ nguyên tới giờ!) 

Mắt chẳng tin mắt lòng hỏi lòng 
Đúng người em cũ đó hay không 
Phải cô bé ấy thời… nối khổ 
Lạc tận phương nao, đã lấy chồng? 

Thiên duyên kỳ ngộ vẫn ước mong 
Một phút gặp nhau để thỏa lòng 
Đồng Chiêm chính ngọ càng im ắng 
Đối mặt nhận nhau giữa cánh đồng. 

Đồng lúa mùa về nặng trĩu bông 
Má đào gặp nắng lại càng hồng 
Phải đâu đỏ má do vì nắng 
Hay đỏ vì do tiếng nói lòng… 

Mênh mông cuộc đời giữa Ngọ 
Nhớ lúa ngày xưa vội thăm đồng 
Ai biết một người tới trước 
Hương đồng gió nội vẫn mênh mông… 
27.04.2006

Tác giả: Đuyên Hồng

Nhằm góp phần tạo sự phong phú cho mục Thơ, hoan nghênh bà con nông dân gửi các tác phẩm thơ, văn của mình sáng tác ở phía dưới bình luận. Chúng tôi sẽ tổng hợp và đăng vào mục Thơ nhà nông.

Theo poem.tkaraoke.com


Xem thêm

Vì đâu ta mãi nghèo

Một là do số cơ hàn, cho nên đời mãi nghèo nàn khổ sai. Nợ nần chất nặng đôi vai, bữa cơm chỉ có ngô khoai rau rừng...

Về làng

Dẫu đi cuối đất cùng trời. Về làng ta vẫn là người nhà quê. Vẫn màu cỏ mướt chân đê. Tự thời chân đất nón mê đến giờ.

Chớ coi thường nghề làm nông

Chẳng có nông dân lấy gì ăn vậy bạn? Những thứ họ làm ra trân quý biết nhường nào.Nên sống ở đời đừng so sánh thấp cao, đừng khinh thường những người

Miền Trung ơi

Miền Trung - Nơi người dân liên tục phải gánh chịu những cơn bão. Mất mát, đau thương làm sao nói hết được. Thương lắm miền Trung ơi!

Trốn bão - Diệu Nguyễn

Có đôi lúc chẳng biết trốn vào đâu. Để bình an mỗi khi trời giông bão. Những tháng ngày vì miếng cơm manh áo. Thân đa mang gượng gạo một kiếp người.

Chiếc đòn gánh

Chiếc đòn gánh của nhà nông. Đè vai trĩu nặng vít cong phận người. Mẹ cha gánh cả cuộc đời. Cỗ xe chân đất chở trời đồng quê.

Tiền có làm nên hạnh phúc

Đâu phải nhiều tiền mới là hạnh phúc. Điều quan trọng là mỗi người tự thấy thỏa mãn với cuộc sống của mình.