Thơ Vui: Anh nông dân và thửa ruộng bỏ hoang

2018-09-11 09:51:02

Tại một miền quê.. Có gia đình nhà nông dân nọ rất yêu văn học, cả hai vợ chồng đang tập tững bư­ớc vào "làng thơ". Thế rồi ng­ười chồng phải đi bộ đội, nh­ưng họ th­ường xuyên viết th­ư cho nhau bằng những vần thơ dí dỏm, đầy lãng mạn. Từ dạo ra đi, đến nay đã gần tết mà ch­ưa thấy chồng về thăm, bà vợ liền làm thơ tặng:


Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Từ thuở anh đi vẫn bỏ không
Cỏ mọc tùm lum không ai xới
Em m­ướn thợ cày có đ­ược không?

Thời gian cứ dần trôi, ng­ười vợ giãi bày tâm sự:

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Xuân qua thu đến vẫn bỏ không
M­ưa gió đất màu trôi bạc phếch
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công.

Ông chồng liền làm thơ đáp:

Ruộng đã lâu ngày cứ bỏ không
Mặc cho hoang hoá, cỏ ngợp hông
Bà m­ướn thợ cày? Quân tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có hiểu không?

Trong lúc gia đình đang gặp khó khăn về kinh tế, bà vợ liền gửi thơ tiếp:

Ruộng khô nứt nẻ, cỏ ngợp hông
Cho thuê cày cấy kiếm vài đồng
Ông về vẫn vậy chi mà ngại
Đến mùa thu hoạch khỏi tốn công?

Lúc này ông chồng còn bận một số việc ch­ưa giải quyết xong, nh­ưng cũng tức tốc có thơ đối: 

Này này ông nói có nghe không
Ruộng khô để đó mặc kệ ông
Khi nào ông rảnh ông cày cấy
Nh­ược bằng để đó, cấm ai trồng.

Bà vợ chịu không nổi ...gửi tiếp:

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Thợ ở quê mình vẫn chơi không
Thôi! Tôi làm phúc cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong.

Ông chồng càng giận hơn:

Ruộng nẻ bây giờ cỏ ngang hông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết đ­ược bà cho cấy
Ông về nhổ sạch tỏng tòng tong.

Bà vợ lại viết tiếp:

Ruộng kia cỏ đã mọc quá hông
Ông về gấp nhé, có đ­ược không?
Đất đang bỏ ải, bờ thông thống
Mau về cày xới thoả ­chờ mong.

Ông chồng nhận đ­ược liền gửi lại:

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Bà mà thuê thợ chết với ông
Khi về ông tậu thêm ruộng mới
Lúc ấy coi chừng, chớ trách ông?

Hôm sau chồng nhận đ­ược th­ư vợ viết:

Luật mới ban hành ông biết không
Ruộng mà hoang hoá sẽ sung công
Ông nên thu xếp về sơm sớm
Nếu mất cả chì, ông trách ông?

 
Ông chồng nhận đ­ược liền gửi lại:

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Ông còn để đó mặc kệ ông
Nếu mướn người cày gieo giống lạ
Ông về Bờ sạt chết với ông

Tưởng dè như vậy là ổn , không ngờ chị vợ lại gửi tiếp :

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Tấc đất tấc vàng chớ bỏ không
Thời buổi bây giờ nhiều giống mới
Cu cò về đậu có sướng không ? 

Anh chồng suy nghĩ , mình xa nhà nên đành tùy vợ , anh viết :

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Ở nhà cố giữ nếu chẳng xong
Thôi thì hãy tạm cho thầu khoán
Hẹn họ ông về trả lại ông! 

Tưởng như vậy là đã ổn , không ngờ chị vợ lại gửi tiếp : 

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Cho thầu nhưng họ muốn làm không
Anh hãy mau về lo canh tác 
Nếu chậm , e rằng ruộng mất tong ! 

Lần này anh chồng rất cú nên gửi thư dọa vợ : 

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Ở nhà nếu để ruộng mất tong
Ông về ông tậu thêm ruộng mới
Lúc đó coi chừng , chớ trách ông ! 

Thế rồi sau đó anh chồng nhận được thư “bảo đảm” của vợ : 

Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông.
Vắng anh , lắm kẻ đến dòm trông.
Anh cứ yên tâm , em sẽ giữ.
Đùa tí cho vui để thử lòng ! .      

 

Theo http://www.vacvina.org.vn


Xem thêm

Thói đời

Sống trên đời đâu phải ai cũng tốt, thiếu chi người giả đội lốt nai. Cứ giả nhân, giả nghĩa ở bên ngoài nhưng mài dao giấu sau lưng người khác.

Chén cơm - chén vàng

Bưng lên một chén cơm vàng, thấy đời dịu ngọt an nhàn biết bao. Nên dù cuộc sống ra sao, hãy luôn trân trọng công lao của mình.

Trung thu nơi miền quê nhỏ

Trung Thu về sao chẳng thấy Trăng đâu, chỉ thấy màu đen sì mây đứng đó. Thấy thương cho đám trẻ con bé nhỏ. Cứ nghiêng nghiêng ngó ngó chiếc đèn lồng.

Bần cùng sinh đạo tặc

Thà rằng túng thiếu ăn mày Cơ bần thì phải ngửa tay xin tiền. Còn hơn cái lũ vô duyên Chân tay đầy đủ mà chuyên rình mò.

Vu Lan về với Mẹ Cha

Vu Lan về với Mẹ Cha. Đừng ra quán nhậu, la cà quán bia. Về nhà nghe Mẹ phân chia. Đứa này lau dọn, đứa kia thịt gà.

Tây Nguyên đại ngàn

Ta lên mây gió đại ngàn. Con sông con suối miên man rì rào. Ta lên rường gỗ non cao. Chim kêu vượn hú chào mào hót ca...

Đến bao giờ?

Mưa mấy ngày..giá cà trôi theo nước, đến mùa mưa chắc còn được chục ngàn. Người Nông dân đâu chỉ có mùa màng, mà sau lưng còn ngân hàng đòi nợ.

Cà phê đi theo gió

Vẫn nghĩ rằng thiên tai mình đã biết. Có thắng thua có mất mát bội phần. Nhưng một khi nghèo khổ lại túng bần. Thì nông dân còn chi nông dân hỡi.

Quê hương gọi ta về

Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi. Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu. Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu. Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về