Tương tư - Thơ Nguyễn Bính

2018-09-27 17:14:28

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của giời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy cho tình xa xôi...
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

 

Theo thivien.net


Xem thêm

Chiều quê

Hình ảnh chiều về trên miền quê, người làm đồng dắt díu nhau về, trò chuyện râm ran luôn trong tâm trí người con xa quê.

bài thơ: Thói đời điêu ngoa

Ô hay ! một kiếp con người. Trần gian thế thái, thói đời điêu ngoa. Ai là bè bạn với ta. Đắng cay, chia sẻ mới là tình thân.

Nông Dân Mần Cỏ

Sáng nay vát cuốc ra vườn/ Cầm dao phát cỏ đọng sương ướt mềm/ Có con sâu róm lông đen


Hoi Dap Nha Nong Voi Chuyen Gia